Cuối Cùng

     
Em sẽ cần bỏ cuộc sao anh?Hôm nay Hạo Du không về nhà thật, mới thế nhưng tôi đang nhớ anh khôn nguôi. Tôi ngồi trên giường, mắt nhìn vô định. Tôi nhớ anh, nhớ dáng ngồi của anh trên sofa, nhớ dịp anh tiêu hóa miệng món do tôi nấu, nhớ loại lần trước tiên anh cười cợt nhớ tôi, nhớ đến quay quắt. Nỗi buồn như vây mang tôi, khiến cho tôi mong mỏi khóc mà lại không khóc được, chỉ thấy đau nhói sinh hoạt trong tim.Giờ này sẽ không biết anh vẫn đang làm cho gì, đã nên ăn những gì chưa, tất cả ai quan tâm không? Tôi cứ tự hỏi bản thân rồi lại suy diễn, đã tất cả Tú Giang lo mang lại anh, tôi đâu cần. Lại trùm kín đáo chăn và 1 mình trong nỗi nhớ, tôi không dám nhắm đôi mắt lại nữa, chỉ hại anh lại xuất hiện, với những lời nói vô tình làm cho trái tim tôi rã nát. Ôi, đau lắm anh biết không.HAO DU’ S POV (1)Ôi, trung tâm trạng gì nỗ lực này. Sao bản thân lại cứ nghĩ mang đến cô ta. Hic, lưỡng lự cô ta có bi ai nhiều không, tất cả khóc các không, khéo lại sưng hết cả mắt lên rồi ý chứ. Hy vọng là chưa hẳn vậy, giả dụ cô ta cứ khóc nhiều mà lại không nên ăn gì thì thật là nguy hiểm, nếu như bị làm thế nào thì sao đây, lại ở một mình nữa chứ. Hic, liệu mình gồm nên về không nhỉ. Mà lại nếu mới đi nhưng đã về thay này thì mất phương diện lắm, không được. Thôi kệ, không có mình một hôm thì đã làm sao mà chết được, bản thân được tự do thế này thiệt là thích, haha.


Bạn đang xem: Cuối cùng

******Ngày thứ hai không có anh là 1 trong ngày thiệt dài. Để không nhớ anh mang lại điên dại, tôi lao nguồn vào học, học, học cùng học. Cho dù sao thì cũng sắp đến thi học kì rồi, bắt buộc đều chuyện tình yêu choán hết trung tâm trí tôi như vậy. Nói thay chứ có học ráng nào thì hình ảnh của anh vẫn cứ lộ diện trong đầu tôi. Tôi ghi nhớ anh quá. Lúc này tôi vô tình thấy anh làm việc trường, đi thuộc Tú Giang. Anh vẫn mỉm cười tươi lắm. Vậy là tốt rồi, chỉ việc thấy anh luôn vui khỏe, vậy là tôi yên trọng điểm rồi.Từ thời điểm anh không về nhà, tôi chẳng nên ăn những gì cả. Nhưng mà tôi ko thấy đói, chẳng muốn ăn uống gì. Tất cả vui vẻ gì đâu mà nạp năng lượng chứ, hic.HAO DU’ S POV (2)Hic, ngồi một mình buồn thiu trong kí túc xá trường mới chán làm cho sao, đái Giang thì tới trường suốt. Thoải mái và tự nhiên mình lại thèm đã đạt được sự thân mật như lúc ở bên cô ta. Hic hic, trong nhà lúc nào cũng có người chuẩn bị bữa cơm cho rồi lấy tận miệng, lại còn được cô ta gắp thức ăn uống cho, bây chừ phải tự chăm sóc cho nữa ăn của bản thân mới tìm ra cô cần thiết đến ráng nào. Ngán thật đấy, một ngày dài cứ nghĩ tới việc cô ta bị làm sao là lại thấy hoảng loạn không yên. Hic, sáng ngày hôm nay vô tình chú ý thấy, thấy cô ta xanh và ốm hơn, bao gồm phải nhớ mình quá cho phát ốm không vậy >.
Mình đã cụ không nghĩ nhưng mà sao lại nghĩ cho rồi. Mình sắp xếp lịch học bí mật mít luôn để ngoài nghĩ vẩn vơ nữa tuy vậy sao vẫn khó tập trung vậy. Điên mất thôi, chóng mặt quá đi à. ******Mệt mỏi, vẫn luôn là anh trong tâm trí tôi. Tuy nhiên tôi ko để bất cứ thời gian nào thanh nhàn mà tôi vẫn nhớ anh. Chết mất thôi, tôi biết làm thế nào để ngoài nhớ anh bây giờ. Tôi vẫn học suốt cả ngày suốt đêm, thậm chí là còn chẳng mất thời gian để ăn uống vậy mà không tồn tại giây phút như thế nào là không nghĩ mang đến anh. Hic, cứ sống cầm cố này chắc chắn tôi chết mất. Mệt lẫn cả về thể chất lẫn tinh thần, huhu, ai cứu vãn tôi với TT_TTHAO DU’ S POV (3)Ngày thứ cha không về nhà, thấy trong tâm cứ khó chịu làm sao. Dĩ nhiên tại ngơi nghỉ kí túc xá chẳng gồm ai xuyên ngày làm mình tức bực nên bắt đầu có cảm xúc này. Haiz, lại còn thấy lo mang đến cô ta nữa, chán quá, đã tới trường suốt ngày căng thẳng rồi, vào đầu cũng không được yên.
Ở phía trên một mình, tiểu Giang thì không sang âu yếm tôi được, cô ta cũng không ở đây. Học các quá cũng thấy mụ mị hết cả đầu óc, haiz. Ước gì bao gồm ai đun nấu cơm đến mình nạp năng lượng TT_TT.******Lại một ngày nữa không có Hạo Du sinh sống nhà, tôi cứ bước vào cửa là lại nhớ anh đến trong người cồn cào ruột gan, nhớ không làm thế nào mà chịu đựng được. Sao tôi lại cứ thay này chứ, sẽ bảo ko nghĩ cho anh nữa cơ mà. Lúc này tôi nỗ lực tình trải qua lớp Hạo Du để được nhìn thấy anh, thay mà không thấy anh nghỉ ngơi trong lớp. Lần khần có yêu cầu anh bị làm sao mà nghỉ học không vậy, nhưng mà sao tôi lo mang lại anh cho thế. Nhưng mà tôi cũng ko thấy Tú Giang đâu, chắc là hai fan tranh thủ ở cùng cả nhà rồi chứ anh gồm sao đâu.Haiz, phần lớn chuyện cứ như vậy này, có thể tôi ko thể chống chịu nổi được thêm nữa. Tôi phải làm sao bây giờ. Lẽ nào, em sẽ đề xuất bỏ cuộc sao anh?HAO DU’ S POV (4)Ốm rồi, vì chưng cứ lao nguồn vào học, không quan tâm đến sức khỏe nên hiện nay mới bị nhỏ xíu đây, vậy mà chẳng có ai chăm lo cả, tủi thân quá, hic hic. Nếu mà có cô ta ở chỗ này thì…Hôm nay mình mệt khiếp khủng, sốt nằm ở giường một ngày dài chẳng làm cho được chiếc gì. Nuốm mà cần tự dậy úp mì tôm ăn để còn uống thuốc, hic. Mệt quá đi thôi, mình bao gồm nên về nhà không đây?


Xem thêm: Viết Thư Upu Lần Thứ 50 Bài Mẫu, Cuộc Thi Viết Thư Quốc Tế Upu

« Chương Trước
Chương Tiếp »
ra mắt


Xem thêm: Mẹo Uống Rượu Bia Không Say, Không Đỏ Mặt

Đọc truyện tốt ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới vui chơi giải trí - showbiz. Web truyen luôn update truyen full, truyện mới một cách gấp rút và đầy đủ.